Chân dung tà giáo Dương Văn Mình – Kỳ 1: “Giáo chủ” hoang tưởng bơi ngược dòng dân tộc

Thời gian qua, nhiều tổ chức, phần tử đã lợi dụng tự do tôn giáo để tuyên truyền, dụ dỗ đồng bào, đặc biệt là người dân vùng cao đi theo những tư tưởng mê tín dị đoan, tà giáo độc hại. Núp sau vỏ bọc tôn giáo, chuyển văn hóa, các phần tử đã kích động, lôi kéo người dân chống lại các đường lối, chính sách của đất nước, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc…. Cánh Cò xin trân trọng giới thiệu loạt bài “Chân dung tà giáo Dương Văn Mình” về bản chất, thủ đoạn của tà giáo đã tồn tại như một khối ung nhọt suốt 32 năm qua tại các tỉnh vùng núi phía Bắc Việt Nam.

Dương Văn Mình, tên khác là Giàng Súng Mình, sinh ngày 9/5/1961 tại xã Xí Điêng, xã Thượng Thôn, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng, người dân tộc H’Mông. Năm 1982, y cũng vì thế mà chuyển đến sống tại thôn Ngòi Sen, xã Yên Lâm, huyện Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang. Thời điểm này, đồng bào H’Mông bị khủng hoảng lãnh tụ, khi nhiều già làng, chức sắc qua đời trong chiến tranh biên giới, Dương Văn Mình vì biết đọc, biết viết tiếng phổ thông nên có được chút ít uy tín trong cộng động.

Chân dung "giáo chủ" hoang tưởng Dương Văn Mình.
Chân dung “giáo chủ” hoang tưởng Dương Văn Mình.

Năm 1989, Dương Văn Mình nghe đài radio từ Phillipines (phát bằng tiếng H’Mông) tuyên truyền về hoạt động của tổ chức Vàng Chứ. Lấy “cảm hứng” từ Vàng Chứ, Dương Văn Mình bắt đầu còn đường truyền bá mê tín dị đoan và tà giáo của mình. Y tự dựng lên câu chuyện “Rạng sáng ngày 01/08/1989, trong lúc đang ngủ thấy có 04 người từ trên trời xuống, 03 người quay về trời, còn Đức Chúa Giê su ở lại nhập vào người Dương Văn Mình” rồi đem đi truyền bá, tiêm nhiễm vào những người dân xung quanh/

Dù cực kỳ nhảm nhí và mê tín, lời rêu rao “Chúa Giê su nhập” đã giúp Dương Văn Mình tụ hội được lực lượng tay sai thân tín phục vụ cho mưu đồ cá nhân. Và chính những tên tay sai đã trà trộn vào các địa phương có người H’Mông sinh sống, rao giảng lời “sấm truyền” của Dương Văn Mình: “Năm 2000 trái đất sẽ nổ tung, con người sẽ chết hết, ai theo Dương Văn Mình sẽ được chúa Giê Su đón lên trời sống sung sướng, không làm cũng có ăn, không học cũng biết chữ, người chết sẽ sống lại, người già sẽ lột xác trẻ lại, người trẻ trẻ mãi không già, ốm đau sẽ tự khỏi bệnh. Người Mông sẽ có tổ quốc riêng…”

Với phương thức này, Dương Văn Mình và đồng bọn đã lôi kéo không ít đồng bào nhẹ dạ, cả tin đi theo những tư tưởng huyễn hoặc, mê tín dị đoan. Tin theo những lời tuyên truyền của Dương Văn Mình, người dân tộc H’Mông bỏ bê ruộng đồng, bao nhiêu tiền bạc, vốn liếng đem cống nộp cho Mình và đám tay chân để được “không làm cũng có ăn”.

Thế nhưng, đáp lại lòng tin tuyệt đối và mù quáng của những nạn nhân là cái đói, cái nghèo dai dẳng, bởi bất kỳ khi nào cầu hồn, cúng bái, các “tín đồ” đều phải cúng nộp tiền, bánh, thuốc lá… cho Dương Văn Mình và đồng bọn. Người dân H’Mông vốn đã khó khăn, nay lại đem hết tiền của dâng cho Dương Văn Mình để y sống phủ phê bằng những đồng tiền chiếm đoạt từ xương máu của chính đồng bào. Chỉ trong một thời gian ngắn năm 1989, tại một xã vùng sâu, vùng xa, Dương Văn Mình đã sắm sửa cho mình không thiếu bất kỳ tiện nghi nào của thành thị, từ nhà cao cửa rộng cho đến tivi, xe đạp… tất cả đều từ những tiền cúng nạp của “giáo dân”.

Trước những hoạt động phạm pháp tuyên truyền mê tín dị đoan và lừa gạt người dân, cùng với tố cáo của các nhạn nhân, năm 1990, Dương Văn Mình bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt giữ và truy tố về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản riêng của công dân và hành nghề mê tín dị đoan gây hậu quả nghiêm trọng” và bị Tòa án nhân dân đã tuyên mức án 5 năm tù giam. Mãn hạn tù, Dương Văn Mình không những không tu tâm dưỡng tính, và sẵn với bản chất lừa lọc, lười lao động, y tiếp tục lén lút tuyên truyền những luận điệu nhảm nhí trước đây.

Đáng nói, trong khoảng thời gian này, Dương Văn Mình thông dâm với cả em vợ là Đào Thị Sỹ, gã con rể loạn luân thậm chí từng bắt mẹ vợ phải qùy lạy và tự tát vào mặt. Năm 1997, khi những hoạt động mê tín dị đoạn bị phát giác, Mình cùng em vợ bỏ trốn khỏi địa phương và sống như vợ chồng. 3 năm sau, y tập hợp tay chân, lôi kéo người dân và ra mắt cái gọi là “tín ngưỡng Dương Văn Mình”, tự phong mình làm “Giáo chủ”. Trơ tráo, hơn y thậm chí còn gửi đơn yêu sách đòi chính quyền địa phương công nhận “Tín ngưỡng DVM là tín ngưỡng của người Mông”.

Hơn 8.000 đồng bào H'Mông bị tà giáo Dương Văn Mình lôi kéo.
Hơn 8.000 đồng bào H’Mông bị tà giáo Dương Văn Mình lôi kéo.

Vẫn bằng những lời rao giảng nhảm nhí “chỉ cần treo cờ Dương Văn Mình trong nhà, khấn vái hàng ngày là không cần làm cũng có ăn, không cần học cũng biết chữ, trẻ mãi không già, già lại hóa trẻ, chỉ cần đưa người chết vào Nhà đòn, khấn vái đủ 24h, có khả năng người chết sẽ sống lại”, tà giáo này đã lôi kéo hơn 8.000 đồng bào H’Mông tại các tỉnh Cao Bằng, Bắc Cạn, Tuyên Quang, Thái Nguyên. Dương Văn Mình bắt ép “giáo dân” thờ cúng thần ly do y tự sáng tác, tuân theo những luật lệ do y tự nghĩ ra, không theo bất kỳ giáo lý nào dù bản thân thừa nhận không biết gì về tôn giáo, giáo lý: “không biết tôn giáo là gì và cũng không có Kinh Thánh. Vì từ nhỏ đến hai mươi chín tuổi tôi không được đi học, không có thầy nho thầy đạo gì…”, Dương Văn Mình nói trong một cuộc phỏng vấn với trang mạng RFA.

Không kẻ có học thức, không có niềm tin tôn giáo, một tên thông dâm, loạn luân, là những gì có thể nói về “giáo chủ” hoang tưởng Dương Văn Mình. Ngay từ những ngày đầu tiên lún chân vào con đường tội lội, Dương Văn Mình đã đi chà đạp lên tất cả những giá trị tuyền thống, gia đình tốt đẹp của người dân tộc H’Mông. Thế nhưng, suốt hơn 30 năm qua, dù khá nhiều tư tưởng ấu trí đã được đẩy lùi nhờ sự cảnh giác và nâng cao nhận thức của đồng bào H’Mông, những hoạt động phá hoại sự bình yên của đồng bào dân H’Mông nói riêng và khối đại đoàn kết dân tộc của Dương Văn Mình và đồng bọn vẫn chưa được nhổ bỏ tận gốc.

Ban Biên tập Cánh Cò