Về việc Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đề nghị mở thêm cửa khẩu giao thương giữa Việt Nam – Trung Quốc

Mới đây, Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh đã điện đàm với Bí thư Khu ủy Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, ông Lộc Tâm Xã để đề nghị các đơn vị phía Trung Quốc sớm thêm nhiều cửa khẩu, tạo điều kiện thuận lợi cho xuất nhập khẩu hàng hóa giữa hai bên. Đã có một số ý kiến lo ngại rằng, trong tình hình dịch bệnh phức tạp như thế này, sao tư lệnh ngành công thương lại hành động như vậy?

Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đề nghị Trung Quốc tạo thuận lợi cho các mặt hàng nông thủy sản Việt Nam

Diễn biến phức tạp của dịch viêm phổi cấp trong những ngày đầu năm 2020 tại Trung Quốc đã ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình xuất nhập khẩu giữa 2 nước, dẫn đến tình trạng ùn tắc hàng hóa tại cửa khẩu. Thế nên mới có chuyện hô hào “giải cứu” thanh long, dưa hấu, tôm hùm… cho bà con nông dân bởi, dù rất đáng khích lệ nhưng cũng chỉ giải quyết được vấn đề trước mắt, không giải quyết được một cách căn cơ. Có thể thấy, “trạng chết chúa cũng băng hà”, bên kia biên giới lao đao về dịch bệnh vì phía phía Việt Nam người dân cũng đang “ngồi trên đóng lửa” ở thế mắc kẹt.

Mặc dù sau đó tình hình dịch bệnh tại Trung Quốc đã giảm, 2 bên đã thông quan trở lại, nhưng thực tế tình trạng ùn tắc, nhiều container vẫn đang xếp hàng dài vẫn tiếp diễn. Chính vì vậy, nhằm tháo gỡ cho hoạt động xuất khẩu, nhất là các mặt hàng nông sản, Bộ trưởng Trần Tuấn Anh mới điện đàm, đề nghị với nước bạn như trên. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, kinh tế vẫn phải vận hành chứ không thể ngồi chờ dịch bệnh xong xuôi mới bắt tay lại từ đầu, lúc đó người dân không bị lây nhiễm dịch bệnh thì cũng ngắt ngoải vì đói. Nhưng làm thế nào để vận hành suôn sẻ, phát triển kinh tế không phải mở toang cửa để đưa dịch bệnh vào, mà phải đảm bảo an toàn, phòng chống, kiểm soát dịch bệnh hiệu quả mới là điều đáng bàn.

Lực lượng chức năng của cửa khẩu Tân Thanh phun thuốc khử trùng cabin xe container từ Trung Quốc sang Việt Nam

Như lời của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo “Phản ứng nhanh về kinh tế để bù đắp giảm sút do dịch corona”. Vậy nên, để đảm bảo lưu thông hàng hóa giữa Việt Nam và Trung Quốc thời covid – 19, các cơ quan chức năng đã thực hiện nghiêm việc kiểm dịch, đảm bảo các yêu cầu phòng chống, dịch bệnh bằng nhiều biện pháp. Như các xe tải chở hàng từ Trung Quốc sang Việt Nam, các tài xế phải mặc áo quần bảo hộ chống dịch, đeo khẩu trang, găng tay, không được đặt chân xuống xe, và xe được phun thuốc khử trùng, sau đó hàng hóa được xuất xuống và tài xế quay đầu xe trở về Trung Quốc. Và ngược lại phía Việt Nam sang nước bạn cũng thực hiện theo các bước như vậy. Hay như giải pháp xuất khẩu nông sản qua đường sắt quốc tế Đồng Đăng, theo đó các container được chuyển lên các toa tàu liên vận sau đó đi thẳng sang bên Trung Quốc. Điều này giúp cho hàng hóa lưu chuyển nhanh, giảm chi phí nhiều hơn, quan trọng là không phải phòng chống dịch tại cửa khẩu tránh ùn ứ và tốn kém. Hoặc như tỉnh Lào Cai có sáng kiến thành lập đội lái xe trung chuyển chuyên biệt để thông quan nông sản, hàng hóa tại cửa khẩu đường bộ Kim Thành…

Tài xế mặc quần áo bảo hộ, đeo khẩu trang y tế để tránh lây lan dịch Covid-19

Trong bối cảnh dịch bệnh, Chính phủ và các bộ ban ngành đang phải căng mình, nghĩ ra nhiều kịch bản, giải pháp để vừa ngăn chặn dịch bệnh, bảo đảm tính mạng, sức khỏe của người dân, nhưng cũng vừa lo nghĩ, chia sẻ khó khăn cùng với doanh nghiệp và bà con nông dân. Ấy vậy mà trên trang cá nhân của Le Anh lại đăng tài bài viết mỉa mai rằng “Đã không đóng cửa còn đề nghị mở thêm cửa khẩu Trung Quốc – Việt Nam”. Nói thật với ông Le Anh nhé, muốn đóng biên chờ hết dịch nghe thì dễ nhưng lại không hề đơn giản chút nào vì nó liên quan đến miếng cơm manh áo của hàng triệu con người chứ đâu phải muốn đóng là đóng. Đóng rồi lúc đó hàng nghìn tấn thanh long, dưa hấu, tôm hùm… của người nông dân sẽ đi đâu về đâu đây? Le Anh và những người đồng chính kiến với ông có ở đó để “giải cứu” hết đợt này sang đợt khác cho bà con không? Chỉ có thành phần ngồi tít trời tây, không phải chịu bất cứ trách nhiệm, không biết cuộc sống của người dân khổ sở thực tế đang lao đao như thế nào khi bị ngăn cấm thông quan mới nhảy đông đổng lên như vậy. Chứ đối với lãnh đạo Chính phủ, cơ quan chức năng, kề vai sát cánh với bà con thì đó là cả một bài toán cân nhắc, đau đầu và áp lực cả đấy.

Cái nhìn méo mó, FB Le Anh đăng tải thêu dệt những thông tin bịa đặt, kích động hòng phục vụ mưu đồ chính trị đen tối

Nghĩ cũng nực cười, mới hôm nào trang Việt Tân khóc lóc đăng bài “Corona virus và giọt nước mắt của nông dân”, hỏi trách nhiệm của Chính phủ, Bộ Nông nghiệp đâu mà không cứu nông dân. Thì hôm nay Le Anh lại giở trò kêu gào khẩu hiệu đóng cửa biên giới, bảo vệ tính mạng người dân. Bấy lâu nay những tưởng các vị vỗ ngực lu loa vì dân, vì nước cả mà sao “kẻ đánh xuôi, người thổi ngược” thế này? Đúng là cái lưỡi không xương của những kẻ giả nhân giả nghĩa. Nếu muốn dắt mũi người dân thì ít ra cũng nên nhìn trước ngó sau trước khi mài bút, rồi hẳn tung hứng, chứ mỗi kẻ viết một kiểu như vậy mất hết danh tiếng, sau ai còn tin, còn nghe các vị khóc lóc nữa?

Chẳng phải chờ những kẻ giở trò “nước mắt cá sấu”, khóc lóc ỉ ôi thì những ngày này Chính phủ và các cơ quan chức năng cùng người dân ngăn chặn dịch bệnh, và hàng trăm xe nông sản của người dân đã được “giải cứu” rồi. Những việc này là nhờ ai đây? Chắc chắn không phải nhờ vào những kẻ cơ hội chính trị, ở tít trời tây lật mặt, lươn lẹo, giả nhân giả nghĩa, đem người dân ra làm bàn đạp hòng tạo ra làn sóng bài Trung Quốc, bôi nhọ chính quyền, tấn công lãnh đạo rồi đấy.

Thế Khoa