Trở thành Đảng viên!

Nhìn lại danh sách những kẻ “cơ hội chính trị”, trở cờ, chợt thấy se lòng. Rất nhiều người trong số đó là con em của các cán bộ thuộc diện khai quốc công thần, lão thành cách mạng: Bùi Tín, con trai Cụ Bùi Bằng Đoàn; Cù Huy Hà Vũ là con của nhà thơ Cù Huy Cận, Nguyễn Hữu Vinh (Anhbasam) là con trai Cụ Nguyễn Hữu Khiếu hay ông Chu Hảo là con trai cụ Chu Đình Xương. Với xuất thân như vậy, những người này nhận được nhiều chính sách ưu đãi của Đảng, Nhà nước; được đi học Liên Xô, khi về nước nhanh chóng được vào Đảng, được bố trí vào các cơ quan cấp cao của Đảng, Nhà nước. Con đường chính trị thuận lợi hơn rất nhiều anh em nông thôn quê mùa như chúng tôi.

Chỉ nói riêng về việc kết nạp Đảng. Tôi nhớ,lúc chiến tranh, đối với bộ đội như chúng tôi, để được kết nạp đảng ngay trong thời kỳ quân ngũ là cực kỳ khó khăn. Phải lập những thành tích đặc biệt, vào sinh ra tử, rồi còn xem nguồn gốc xuất thân rồi phải được sự tín nhiệm của anh em đơn vị. Lắm anh em chiến đấu rất giỏi, nhiều thành tích nhưng phải lâu sau đó mới được kết nạp Đảng. Sau khi kết nạp rồi, ai là đảng viên phải xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn, gian khổ. Vì thế, người ta mới có câu: Đảng viên đi trước, làng nước theo sau là như vậy. Nhưng được đứng trong hàng ngũ của Đảng, mang danh Đảng viên là tự hào vô cùng. Ra quân, về nhà, niềm tự hào lớn nhất là dòng chữ được ghi trong lý lịch: Là Đảng viên.

Người ta nói, cái gì dễ dàng quá thì sẽ không biết quý trọng và dễ đánh mất. Tôi thấy hoàn toàn chính xác. Có những người sẵn sàng tuyên bố xin ra khỏi Đảng, thậm chí công khai nó như một thành tích thì chắc chắn không phải đảng viên thực thụ, vào đảng để mưu cầu lợi ích chứ không phải vì lý tưởng của đảng. Còn những người vì lý tưởng của Đảng mà phấn đấu sẽ không dễ dàng từ bỏ, không thể một hai câu mà tôi xin từ bỏ, xin ra khỏi Đảng được.

Vì nó là mồ hôi, là máu xương và là lý tưởng của một đời người. 

Lê Dung Anh