Ông Nguyễn Đăng Quang và ý đồ phía sau tuyên bố nguyên nhân bỏ Đảng 

Chuyện vị đại tá an ninh về hưu đã lâu Nguyễn Đăng Quang chọn ngay ngày thành lập Đảng (3/2/2020) để trình làng câu “bỏ Đảng” của mình và muốn đi tìm “phương thức đấu tranh mới” đang được giới “dân chủ cuội” trong nước bàn luận xôn xao, kẻ tung người hứng hả hê hí hửng như thể Đảng Cộng sản đến ngày “lụi tàn”. 

Làm như đang rất hả hê vì được “giải thoát” ngay sau tựa bài về “Đôi điều bộc bạch khi nhận quyết định xóa tên”, ông Nguyễn Đăng Quang liền khoe: “Thằng con trai 46 tuổi của tôi hồ hởi báo tin: Nhà mình hôm nay có tin vui. Bố phải thông báo cho tất cả anh chị em nội ngoại và bạn bè thân thiết biết để mọi người mừng cho bố. Có lẽ bố phải mở tiệc chiêu đãi cả nhà để đánh dấu sự kiện này. Nói đoạn, nó mở bì thư, trịnh trọng đọc quyết định của Quận ủy Cầu Giấy xóa tên tôi khỏi danh sách đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam do đã vi phạm quy định chuyển sinh hoạt Đảng“…

Ông Nguyễn Đăng Quang

Không có ý bình sâu hay phân tích những gì ông này chia sẻ, bởi suy cho cùng đó là những lời lẽ rũ bỏ, tháo chạy khỏi một tổ chức của một kẻ đã không còn mặn nồng, tha thiết với chính lý tưởng của tổ chức. Nói nhiều, phân tích nhiều cũng sẽ bằng thừa và không cần thiết. Chỉ xin được đặt câu hỏi? Rằng tại sao ông không công khai bỏ đảng ngay từ khi đang còn công tác trong lực lượng, vì trong chính nội dung bài chia sẻ, ông ta cũng thừa nhận: “Ngay khi còn đang phục vụ trong lực lượng vũ trang, tôi đã âm thầm khai trừ Đảng khỏi lòng tôi rồi“. Mà lại chọn cách “âm thầm bỏ đảng” nhưng công khai nhận lương bổng thế kia!

Đã thế, lại còn kiêu ngôn xảo ngữ rằng: “Chính xác việc trên là từ khi nào, tôi không nhớ rõ, chỉ biết rằng nó bắt đầu ngay sau khi nhận ra mình đặt lòng tin nhầm chỗ“. Hay cho câu “lòng tin đặt nhầm chỗ”, khi thân là một đảng viên, hơn nữa còn là đại tá an ninh ông Nguyễn Đăng Quang rõ hơn ai hết các quy định về những điều đảng viên không được làm. Vậy mà, suốt nhiều năm qua, vẫn ở lì trong hàng ngũ, vẫn lĩnh lương đều đặn hàng tháng không thiếu một đồng nào nhưng ông lại hết lần này đến lần khác vi phạm các điều cấm đó. Chẳng những hăng hái tham gia ký tên, soạn thảo các kiến nghị, thư ngỏ như: “Danh sách ký tên vào tuyên bố tội ác đầu độc biển miền Trung Việt Nam”; “61 đảng viên đòi đảng CSVN phải dân chủ hóa”; “20 cựu tướng lĩnh, sĩ quan Việt Nam hỏi vụ sáp nhập Việt Nam vào Tàu, Bản Kiến nghị hỏi về lộ trình Việt Nam gia nhập vào Trung Quốc 2020”;… hòng kêu gọi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, phủ nhận các thành tựu cách mạng do Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta giành được trong suốt 90 năm qua. Ông còn trượt dài trên con đường tự diễn biến, tự chuyển hóa bằng việc công khai chống Đảng, Nhà nước, tham gia các nhóm xã hội dân sự, lên mạng xã hội “luận bàn thế sự”, trả lời phỏng vấn đài, báo hải ngoại, nói những điều như “rải thêm lông ngỗng”, rước họa ngoại xâm… Phải chăng như thế đối với ông Nguyễn Đăng Quang mới được gọi là “lòng tin đặt đúng chỗ”!

Bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy, chẳng cần đợi đến khi tổ chức quyết định gạch tên mà từ lâu ông Nguyễn Đăng Quang đã tự đặt mình ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng. Việc tuyên bố rùm beng này được đưa ra đúng ngày thành lập đảng có chăng cũng chỉ nhằm mục đích thu hút sự chú ý của dư luận, lấy số với thiên hạ, tạo vỏ bọc đẹp đẽ cho hành vi tự diễn biến của mình mà thôi. Cũng chẳng cần phải lo lắng rằng sau đó sẽ có nhiều người thuộc lớp “tinh hoa dân tộc” theo gót. Bởi bất cứ ai có ý định theo gót ông ta thì xem chừng trong tâm hồn của họ đâu có còn đảng, họ đã phai nhạt lí tưởng, thì có họ hay không trong tổ chức đều không còn quan trọng gì nữa!. Việc một Đảng viên “tự diễn biến” tự ra khỏi Đảng không phải là thất bại của Đảng mà là sự thất bại của chính đảng viên đó khi không giữ vững được tư tưởng, giữ vững được lời hứa trung thành với Đảng.

Trên trang facebook cá nhân Ông Nguyễn Đăng Quang (mặc áo màu xanh nước biển) thường xuyên đăng tải những hình ảnh chụp chung với các nhà “dân chủ cuội” như trong hình là Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện cùng đối tượng Lê Đình Công…

Có hợp thì ắt có ly, có kết nạp thêm người thì sẽ có những kẻ, cá nhân muốn, ra đi. Đó là chuyện tất yếu với bất cứ tổ chức nào chứ không riêng gì Đảng cộng sản VN. Nhưng có lẽ, trong tương quan vấn đề được nói đến, chúng ta chỉ dành sự khâm phục, kính trọng cho những người mà việc li khai Đảng hay một tổ chức nào đó thực sự trong sáng, không vụ lợi. Đồng thời cũng khinh mạt những kẻ li khai tổ chức như một trò giả hiệu, một chiêu bài chính trị và diễn ra khi mà, quyền lợi của bản thân không còn bị đụng chạm, đe doạ, ảnh hưởng. Đó là sự toan tính đến đốn mạt, hình thức và cũng khiến cho những điều được nói ra trở nên vô nghĩa lý, tầm thường, cơ hội và đậm tính thực dụng.

Ngửa mặt lên trời nhổ nước bọt nước bọt rơi chính mặt mình. Bẩn lắm thay! Ai khen? Mà có ai khen thì cũng chỉ là cùng đội ngũ vô liêm sỉ mà thôi!

Văn Dân