Lưu Bình Nhưỡng xứng đáng được tôn vinh nếu…

Nhắc lại chuyện ông Lưu Bình Nhưỡng chất vấn Bộ trưởng Công an: “vi phạm của cơ quan điều tra là rất khủng khiếp, không thụ lý tin tố giác 94%”. Sự thật, vi phạm ông Nhưỡng nêu chỉ là 82 tin trong tổng số 118.731 tin, tức chiếm tỷ lệ có 0,07%. Như vậy, phóng đại con số từ 0,07% lên 94% tức 1.342,8 lần, ngay trên nghị trường Quốc hội, Lưu Bình Nhưỡng có phạm tội phóng đại, xuyên tạc, vu khống không?

Đại biểu Quốc hội có “Quyền bất khả xâm phạm và miễn truy tố” nhưng không có nghĩa là có quyền phạm pháp. Theo luật: “Đại biểu quốc hội được pháp luật bảo đảm quyền bất khả xâm phạm về thân thể. Những hành vi cản trở đại biểu quốc hội thực hiện nhiệm vụ sẽ bị xử lý theo pháp luật. Không có sự đồng ý của Quốc hội và trong thời gian Quốc hội không họp, không có sự đồng ý của Ủy ban thường vụ Quốc hội thì không được bắt giam, truy tố đại biểu Quốc hội và không được khám xét nơi ở và nơi làm việc của đại biểu Quốc hội… Nếu vì phạm tội quả tang mà đại biểu Quốc hội bị tạm giữ, thì cơ quan tạm giữ phải lập tức báo cáo để Quốc hội hoặc Uỷ ban thường vụ Quốc hội xét và quyết định…

Với trường hợp Lưu Bình Nhưỡng nêu ở trên, có thể thấy ông đã vi phạm pháp luật “quả tang”, nói sai ngay trên nghị trường quốc hội, gây hậu quả nghiêm trọng, làm cho nhân dân cả nước hiểu sai về ngành công an. Sau đó, ĐB Nhưỡng đã chống chế là mình đã so sánh vi phạm pháp luật trong hoạt động của các cơ quan điều tra với nhau. Nhưng Giám đốc Công an Nghệ An Nguyễn Hữu Cầu đã chỉ ra điều này ngay trên nghị trường, ông ta vẫn khăng khăng là mình đúng. Có thái độ như vậy là vì ông ta muốn kiếm cớ công kích ngành công an nên đã lờ đi chuyện mình trình bày không rõ ràng, cố tình gây ra sự hiểu lầm; chỉ khi có sự phê phán, phản bác của chính các đại biểu ngay trên nghị trường quốc hội, của ngành công an và dư luận, ông ta mới giải thích phát ngôn của mình như trên. Và buồn cười ở chỗ ông ta cũng nhanh chóng uốn lưỡi “hót” khá hay về ngành công an mà mới hôm nào ông phủ nhận hoàn toàn: “đã có những cống hiến vô cùng to lớn cho hoạt động tố tụng, khám phá hàng triệu vụ án lớn nhỏ đem lại sự bình yên cho xã hội”; “Biết bao câu chuyện ly kỳ để đời như chuyện bắt tướng cướp Bạch Hải Đường trước đây và hiện nay là điều tra các vụ án tham nhũng lớn như Vũ nhôm, Út trọc, đại án trong lĩnh vực dầu khí, ngân hàng, khám phá vụ án đánh bạc nghìn tỷ…”. Các ông Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết từng bị dư luận mạng gọi là “kịch nghị viên” thì Lưu Bình Nhưỡng cũng có thể là một “lươn nghị viên”.

Lưu Bình Nhưỡng cũng như Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết ngày nào… thường thích “nổ” để chứng tỏ ta đây nên họ đấu tranh vì “nhân dân” lớn lao cơ, nên đối tượng họ chất vấn, công kích thường phải là Thủ tướng, Bộ trưởng, là cả ngành nào đó cơ. Những ngày hôm nay, giả sử Lưu Bình Nhưỡng không tố cáo cả ngành công an một cách chung chung mà chỉ ra sai phạm cụ thể của cá nhân công an nào, đơn vị công an nào, đối với một công dân nào, thì ông ta xứng đáng được tôn vinh.

Đông La