Hình ảnh chiến sỹ Công an hy sinh và những lời cay nghiệt và độc địa

Những lời lẽ cay nghiệt từ không ít “anh hùng bàn phím” đã khiến cho căn bệnh vô cảm, trơ trẽn trở thành con quái vật đáng sợ len lỏi trong đời sống cộng đồng.

Câu chuyện, chiến sĩ CSGT đã hy sinh trong khi thi hành công vụ đã khiến cộng đồng mạng dậy sóng. Ngày 17/4/2019, Đại úy Chu Quang Sáng đang làm nhiệm vụ trên quốc lộ 51, đoạn huyện Tân Thành, Bà Rịa Vũng Tàu, xe ôtô của đối tượng Huỳnh Văn Chủng vi phạm luật GTĐB, khi CSGT phát tín hiệu ra lệnh dừng xe nhưng y đã không dừng mà còn ép xe CSGT làm cho đại úy Chu Quang Sáng hy sinh và 1 số chiến sỹ CSGT khác bị thương.

Đại úy Chu Quang Sáng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại người vợ và đứa con thơ mới 3 tuổi. Người viết tiếc thương có nén tâm nhang Xin chia buồn cùng gia đình và gởi lời thăm hỏi đến các chiến sỹ khác bị thương đang được cấp cứu tại bệnh viện.

Vấn đề cần được đặt ra, tại sao? các Chiến Sỹ CSGT làm nhiệm vụ bảo vệ sự bình yên, mà lại chính một thiểu số người dân dạng như Huỳnh Văn Chủng lại giở thói côn đồ nhẫn tâm giết hại Anh?

Người dân xót xa, thương cảm cho cái chết oan nghiệt của anh cảnh sát đã hy sinh vì nhiệm vụ, thì người ta cảm thấy phẫn nộ với hành vi tàn độc mất nhân tính của những “anh hùng xa lộ” chúng như những kẻ côn đồ man rợ, thật đáng tiếc vẫn còn đó với giọng điệu cải lương, thiếu kiên quyết với tội phạm lại cho rằng, lẽ ra sự việc không đến nỗi nghiêm trọng nếu cả lái xe lẫn chiến sĩ CSGT giữ được bình tĩnh, không để sự việc diễn biến theo chiều hướng xấu như vậy, trong khi có những ý kiến khác lại băn khoăn Tại sao? anh Cảnh sát GT cứ nhất định phải “cứng nhắc” đuổi theo xe vi phạm như vậy…? vậy những xe vi phạm, thậm chi buôn lậu ma túy bỏ chạy cứ để cho chúng tự do… Có lẽ, sẽ không có gì phải bàn tới ở đây, nếu mọi người cùng nhau tranh luận, bày tỏ quan điểm của mình một cách có văn hóa. Tuy nhiên, đã có không ít những Coment lại tỏ ra hả hê khi thấy chiến sĩ công an nhân dân gặp nạn, bằng những nhận xét hay bình luận với lời lẽ thóa mạ độc địa và cay nghiệt …?

Người ta tin rằng, những lời lẽ vô cảm xuất phát từ những người vốn không hề quen biết thực sự là một thực trạng nguy hiểm, thậm chí lối suy nghĩ và bình luận đó, nó cũng vô nhân tính như hành vi của lái xe đâm vào CSGT hay những kẻ tham gia làm loạn bằng các cuộc biểu tình tấn công Cảnh sát cơ động không tiếc tay bằng những chiếc gậy, những viên gạch hay hòn đá tảng. Rõ ràng, những lời lẽ thóa mạ ấy thể hiện một sự suy đồi đạo đức trong văn hóa ứng xử, của một bộ phận lớp người trong xã hội hiện nay.

Yêu hay ghét vốn là quyền tự do cá nhân của mỗi người, hiện tượng tiêu cực hay góc khuất nào đó vẫn đang tồn tại trong lực lượng CSGT nói riêng và Ngành Công An nói chung là có thật, khiến một bộ phận người dân bức xúc cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, không vì thế mà việc đánh đồng những biểu hiện tiêu cực của thiểu số cá nhân với cả một lực lượng thực thi pháp luật đang ngày đêm đảm bảo an ninh trật tự cho xã hội, và cuộc sống yên bình của người dân là một sự ấu trĩ thậm chí đến cả ngu dốt. Vì thế, họ cảm thấy hả hê trước tình cảnh người gặp nạn là Công An thì quả là không thể chấp nhận được và cần được coi đó là những hành vi “khốn cùng về nhân cách”.

Giá trị cốt lõi để gây dựng một xã hội nhân văn chính là lòng trắc ẩn của từng cá nhân trong cộng đồng, là khi ta biết đau xót, biết cảm thông khi thấy đồng loại gặp nạn. Có thể nói, lòng trắc ẩn là một trong những thước đo cơ bản để đánh giá sự văn minh của cá nhân và cả cộng đồng này. Nhưng, Tiếc thay, ngày nay vẫn còn đó những kẻ vô cảm, thậm chí cả vô nhân tính nhìn, họ cuộc sống bằng bức tranh màu xám với con mắt hằn học và không “tiếc mồm” buông ra những lời cay nghiệt và độc địa trên bàn phím.

Có người nói rất đúng rằng, Bàn phím vốn chỉ là một vật “vô tri, vô giác” nhưng, những người ngồi trước nó vẫn là một thực thể sống của xã hội, vì thế, họ cần phải có lương tri để gõ vào các nốt phím những suy nghĩ và cả những tư duy đứng đắn không thể thiếu của một con người, chứ không thể như những kẻ mất nhân cách vô tri đến vô giác như cái bàn phím mà họ đang gõ. Thế nên, dù cộng đồng mạng là “thực” hay “ảo” thì những lời lẽ cay nghiệt được thông qua cái bàn phím vẫn là thật, đã gây ra những vết thương tồi tệ, nó làm cho sự vô cảm trở thành căn bệnh dễ tổn thương và lây lan trong xã hội nếu, không được loại trừ đó là điều đáng tiếc.

NP