Đừng lấy 39 người vượt biên ở Anh ra làm bàn đạp chính trị, bất nhân lắm!

Nghe tin vụ 39 người ra đi vĩnh viễn trên container ở Anh mà đau lòng, xót thương cho số phận của các nạn nhân. Cũng vì mưu sinh, vì khát vọng đổi đời, vì muốn đến miền đất hứa mà đánh đổi cả tính mạng. Dù họ quốc tịch nước nào, dù không phải đồng bào của mình, nhưng là người với nhau – nghe tin đều đau…

Cạn nước mắt, Bà Nguyễn Thị Huân lập bàn thờ vì đinh ninh con nằm trong số 39 người chết ở Anh

Kể từ khi giới chức các quốc gia liên quan truyền thông đại chúng về số phận bạc mệnh của 39 con người kia, rất nhiều người bàng hoàng. Sau khi xuất hiện thông tin 39 người chết ở Anh, nhiều gia đình ở Hà Tĩnh có con đi sang Anh cùng thời điểm đã rất lo lắng, bố mẹ khóc cạn nước mắt, có nhà vô vọng lập bàn thờ. Sự ám ảnh càng khắc sâu khi những dòng thông tin được truyền đi như: “Trước khi qua đời, 39 người chết trong container ở Anh có thể đã cố đập mạnh vào cửa để cầu cứu. Các nguồn tin cho biết xuất hiện nhiều dấu tay máu bên trong container”; hay những dòng tin nhắn “con chết vì không thở được, con thương ba mẹ nhiều”… Không ai cầm lòng được trước nỗi đau quá lớn này.

Tim co thắt lại, mỗi lúc một nhiều hơn khi thấy báo chí đưa tin phỏng đoán về các con số người Việt trong 39 nạn nhân, ngày một tăng dần. Rồi số lượng gia đình đến báo “nghi con là nạn nhân trong 39 người” cũng tăng, lòng người thêm chết lặng…

Cái cảm giác chờ đợi tin xem trong số 39 người xấu số đó, có ai là người thân mình không, nó đau khổ vô cùng. Nó dầy vò con người ta, ăn mòn tinh thần, sức chịu đựng con người ta khủng khiếp vô cùng, lắm khi sống còn khó hơn chết. Nỗi đau đó, ai đã từng đi qua, ai đã từng bặt vô âm tính của người thân mình, không biết sống chết ra sao sẽ hiểu rất rõ!

Chính vì hiểu được những điều đó, vì vậy mà rất nhiều người đã bày tỏ sự cảm thương thật sự. Nhưng cũng có một số kẻ thủ đoạn, vì bất mãn chế độ mà tàn nhẫn, không ngại lấy nỗi đau của người xấu số và người ở lại để làm chất xúc tác, hả hê phục vụ cho công cuộc tấn công chính quyền.

Nghĩa tử là nghĩa tận, dù cho con người ta có lỗi lầm gì hay hành động non trẻ ra sao dẫn đến những sai lầm, thì khi nhắm mắt, cũng nên dành cho nhau sự cảm thương – đó là sự nhân văn của con người. Còn nếu đã không thương được, thì cũng xin đừng nói lời cay đắng, đừng thấy sự ra đi của người đã khuất là cơ hội và vớ lấy nó để làm công cụ phục vụ cho chiêu trò chống phá chính quyền của mình, mà hả hê.

Bởi:

Khăn tang một lần đắp
huyệt mộ ai cũng qua
nhưng nỗi đau mất mát
lần này quá xót xa 

Hòa Bình